Tâm sự của các nữ coder sống chết với nghề

3662

IT vốn là một trong những nghề Hot nhất Việt Nam, nhưng nó cũng là một nghề đòi hỏi các coder phải quanh năm suốt tháng vật lộn, cày bừa cùng chiếc máy tính để đưa ra những dòng code thần thánh. Đã thế, làm về IT thì xác định thức khuya, có khi thâu đêm, thân thể tàn tạ do ham code mà quên ăn, chỉ khoái uống cafe, nước tăng lực. Vì vậy mà có người nói rằng con gái học IT thì cực khổ lắm. Tuy vậy, vẫn có những nữ Dev chịu khó với nghề. Sau đây là các confess tâm sự của những nữ dev trên trang fan page Lập Trinh Viên Confession, đầy hóm hỉnh mà cũng thật sâu lắng.

“Tôi là đứa con gái rất ham chơi.Đến hết năm 2 đại học mà tôi chẳng biết chữ gì trong đầu.Tôi đã có ý định bỏ học giữa chừng. Nhưng nghĩ lại tôi lại ở lại với cntt.Hè năm 2 ,tôi bắt đầu code C (chỉ bằng sinh viên năm nhất) .

Trong quá trình học gặp không ít khó khăn. Trước đây ,tôi cũng hoàn toàn k biết gì về máy tính,tôi chọn ngành đơn giản vì ngày cấp 3 tôi học được,tôi thi đỗ y nhưng ko học ,tìm hiểu thì tôi chọn cntt.Gần như là ngẫu hứng thôi.Tôi đã từng nợ hơn 20 tín chỉ. Ko phải những môn trong trường đại học khó ,mà là do tôi chưa thích ứng được với môi trường này. Có lẽ tôi có khởi đầu rất muộn.

Năm nay tôi đã sắp kết thúc năm 3 rồi.Tôi chỉ muốn nói là khi mình quyết tâm thì cái gì cũng có thể làm được. Tôi nhớ ,ngày tôi học hết năm 2,lớp tôi bỏ học nhiều, 1 là do nó tìm thấy con đường mới, 2 là kiểu giỏi nhưng bỏ kiểu Bill Gates ấy, 3 là con gái bỏ nhiều. Tôi cảm thấy rất hoang mang ngày đó. Tôi thật sự rất bình tĩnh,tìm hiểu tổng quan về ngành,học thì từ đơn giản đến nâng cao. Chỉ khi hiểu tường tận bài toán đơn giản thì mới có thể lên được. Phải thật kiên trì. Chật vật lắm các bạn ạ. Năm 3 kiến thức của tôi ổn . Cả 1 năm dài học gọi là “liên miên trời đất”. Thật sự mà nói giỏi Tin học là cái gì đó khó lắm.

Và tôi vẫn đang học,học ,học rất nhiều.

Học từ những thứ tôi yếu nhất,càng học sẽ càng thấy hay. Đã có lần trên con đường đó,tôi gục ngã nhưng phải đứng dậy. Bởi từ bé,người ta đã coi thường gia đình tôi.Nhà tôi ,các em tôi ko đứa nào học đến lớp 10 cả. Nhà nghèo nữa. Có lẽ,đó là cái lí do,tôi ko ngừng thay đổi,ko ngững vươn lên. Những cậu bạn đại học ko ngờ được tôi lại có thể học được như hôm nay,nó như phép màu vậy. Chỉ là mỗi khi giải một bài toán nào đó,tôi sẽ cố gắng tìm ra lời giải,cố gắng cả tháng cũng nên. Tin học và toán có liên quan mật thiết. Ai nói học giỏi tin ko cần toán,người đó đã tự hại mình rồi.

Theo tôi,thì,con gái ấy,ko nên theo cntt,chỉ là ko nên thôi ạ,chứ ko phải “Đừng” hay “Nói không “với ngành này. Tôi quen rất nhiều bạn nữ,những người học giỏi họ THƯỜNG có xuất phát điểm trước(học chuyên đó ạ) là phải nói “ko phải dạng vừa đâu”.Tôi đã từng biết những cô bạn học chuyên toán,học đại cương rất thần thánh ,toàn A,nhưng code thì vòng lặp thôi cũng ko nên hồn. Chúng tôi thường hay đùa nhau rằng,con gái cntt có 2 loại:1 là đáy(kém) ,2 là đỉnh(rất giỏi).Không hiểu những đứa con gái chuyên Tin trước đây đâu hết rồi? Hỏi 1 thằng bạn học chuyên mới biết bọn nó chỉ có những đứa giỏi mới tiếp tục,còn lại đều không thi đại học về cntt,toàn là kinh tế,điều dưỡng thôi. Chắc ko hoàn toàn đúng !

Con đường thành công thật sự gian khổ,dù bạn theo đuổi ngành học hay nghề nghiệp nào đi nữa.Ông bác sửa ti vi ở quê mà còn cạnh tranh nữa là,ngày càng nhiều người mở quán.Cntt ko phải cái gì quá thần thánh ,tôi nghĩ số ko học được cntt phần lớn do khởi đầu ko tốt,ko nắm rõ nên học càng ngày càng ko ham,thấy càng ngày càng ko hiểu.Ko sao,nếu ko thể tiếp tục thì bạn có thể chọn con đường khác,mỗi người đều sống bằng cách này hay cách khác.Nhưng dù bạn đi trên con đường nào thì vẫn luôn có chông gai,cuộc sống dạy cho tôi rằng,phải cố gắng,nỗ lực có thể sau này dù khó khăn thế nào bạn cũng có thể vượt qua.

Bước đi trên con đường này tôi mới thấy được,nó vất vả thế nào ! Để trở thành người giỏi cntt chắc học tối ngày,5 năm đại học chẳng ích gì. ĐH cho bạn được bao nhiêu? Tất cả chỉ LƯỚT qua,như cái cách cưỡi ngựa xem hoa. Nên nó là tự do,học được ít hay nhiều là do bạn. Cntt vốn dĩ ko có thứ bậc,có đứa năm 2 còn giỏi hơn năm 4 ,biết nhiều hơn là chuyện thường

Một người anh đã nói với tôi thế này,cái nghề này nó bạc bẽo.Lí do là học chày mặt.Học và học mãi ko hết. Các bạn của anh ấy giờ ko còn ai code nữa.Mọi người đang chuyển hết sang vị trí khác. Có ng thấy rất chông chênh. Đâu đầu,stress là chuyện thường thôi. Chỉ những người đam mê đích thực đang đi trên này, mới thấy nó nhẹ nhàng, càng học, càng ốp mặt vào máy tính mới thấy thích nó, mới yêu nó, hơn cả người yêu đấy ạ.

Thôi, tôi đi học tiếp đây ạ. Chột dạ nhớ đến câu nói của tiền bối khi mình bắt đầu học ngành này:”Chào mừng bạn đến với chiến trường, nơi có những con người điên khùng, dám nghĩ ,dám làm, dám thay đổi, luôn muốn tạo ra những giá trị mới”

Năm nay có em nào thi cntt ko ạ?Chào mừng các em đến với nơi đây ,con thuyền sinh tử,các em sẽ được gặp rất nhiều cao thủ ,thông minh đỉnh cao.”

Không chỉ thế, có bạn còn chia sẻ về việc tình cảm éo le của nghề làm dev, vốn yêu code như thương người yêu.

“Chào toàn thể họ hàng bà con cô bác dân IT nhà mình,

Em xin tự giới thiệu em là nữ – dân coder chính gốc và bạn gấu của em cũng là coder nốt. Hôm nay em xin bày tỏ nỗi lòng của cặp đôi cùng code cho các bác cùng nghe để lấy kinh nghiệm tránh tình trạng dở khóc dở cười như em hiện tại. Chuyện bạn gấu là siêu coder, cái gì cũng code được hết, kinh nghiệm của bạn ấy thuộc hàng trâu bò lâu năm không thể đào tạo được nữa mà bạn ấy có cái tính “một khi đã code thì đừng hỏi gấu ấy là ai” , khổ lắm các bác à.

Có hôm đói meo ngồi chờ bạn ấy code, mà bạn code luôn một chập gần 3 tiếng đồng hồ, mình cũng là coder nên cũng hiểu cái cảm giác đang code mà bị phá là thế nào nên đành nhịn luôn. Sau khi code xong bạn đứng lên đi thẳng ra ngoài ăn cơm như thật, mình ngồi lại ngơ ngác không dám tin là bạn ấy đã lướt qua mình luôn! Rồi ngày kỷ niệm quen nhau bạn cũng quên nốt…sau khi bạn dùng hàm Random bạn đã tự ý cộng thêm ngày !

Còn bạn nữ nào hy vọng có bạn trai để nó chăm lo cho thì quên dân coder đi nhé! như gấu e thì nó chả biết đâu là dẫn ghệ đi chơi, đâu là hiểu tâm lý và đâu là chăm sóc tới kẻ răng đâu nhé. Đi xem phim thì tự mua vé, đi ăn thì tự kiếm chỗ mà ăn, đi chơi thì tự mà đi với bạn…. nhiều khi em tự hỏi mình có gấu để làm gì luôn. Rất hiếm lần mà em với bạn gấu không code để ngồi tâm sự, những lúc như vậy e toàn nghe bug này thế nào, lỗi kia thế nào….vv & vv…..

Giờ em muốn khóc ròng, mà lỡ yêu rồi nên không làm gì gấu được hết… chỉ biết bản thân muốn làm gì thì cứ làm khỏi đợi gấu, đúng giờ xuất hiện trước mặt ẻm là được… Em không biết tình trạng này còn kéo dài được đến khi nào, chứ kết quả em bỏ chạy đang dần hiện ra trước mắt rồi”

Quả thật đã làm dev thì phải hi sinh nhiều thứ, dù là nữ hay nam cũng cần có sự đam mê mới trụ lại được với nghề.

 

CHIA SẺ